NHỮNG CON NGƯỜI KHÔNG MỘT LỐI VỀ NHÀ

NHỮNG CON NGƯỜI KHÔNG CÒN MỘT LỐI VỀ NHÀ

Tết – hai tiếng nghe sao mà ấm áp. Tết là ngày người ta gác lại mọi bộn bề để trở về. Trở về với mái nhà thân thương, với bữa cơm sum họp, với tiếng cười, với những câu chuyện kể về niềm vui, thành công, và cả những thất bại đã qua. Dẫu có đi xa đến đâu, dẫu cuộc sống có vất vả thế nào, thì trong sâu thẳm lòng người, Tết vẫn là lời mời gọi tha thiết nhất: hãy về nhà.

Thế nhưng, giữa những dòng người hối hả trở về ấy, vẫn có những phận người lặng lẽ đứng ngoài mùa Xuân. Có những con người không biết Tết là gì, bởi suốt cuộc đời họ chưa từng có một mái ấm để trở về. Nhà của họ là gầm cầu lạnh lẽo, là gốc cây ven đường, là vỉa hè trước hiên một ngôi nhà xa lạ. Họ sống lay lắt giữa phố phường đông đúc mà cô đơn đến tận cùng. Người đời gọi họ bằng một cái tên nghe mà nhói lòng: vô gia cư.

Đau lòng hơn nữa, khi những mảnh đời ấy mang trong mình bệnh tật, thậm chí là căn bệnh ung thư ở giai đoạn cuối. Khi cánh cửa cuộc đời dần khép lại, họ mới được đón về những mái nhà đặc biệt – những ngôi nhà cưu mang bệnh nhân vô gia cư. Ở đó, không có tiếng pháo, không có mâm cỗ đầy, nhưng có tình người, có sự chăm sóc, có những tấm lòng mở ra vì lòng thương xót.

Có những lời nói nghe mà nghẹn lại nơi tim: Cha ơi… thầy ơi… tại sao con lại được ở trong nhà này? Con đâu có tiền để trả…” Những câu hỏi ấy không phải vì tham lam, mà vì mặc cảm, vì cả một đời bị bỏ quên, bị đẩy ra bên lề xã hội. Họ đã quen với việc không được nhận gì, đến nỗi khi được yêu thương lại thấy sợ hãi, thấy mình không xứng đáng.

Ngày Tết đến, khi người ta vui mừng sum họp, thì nơi đây, những người bệnh ấy lại lặng lẽ nhìn Xuân đi ngang qua đời mình. Tôi thấy thương, thương đến nhói lòng. Bởi trong số họ, có những người từng là cha, là mẹ. Họ đã từng hy sinh cả đời cho con cái, lo cho tương lai của con. Nhưng rồi khi bệnh tật ập đến, khi họ không còn khả năng lao động, chính những người con ấy lại quay lưng, khép chặt cánh cửa, từ chối cho họ một lối về.

Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau bị chính máu mủ của mình bỏ rơi? Trong tâm tình cảm động và thánh thiêng này, tôi viết những dòng suy tư không để trách móc, không để kết án, mà như một lời đánh thức lương tâm. Để ai đó còn cha, còn mẹ, xin hãy biết trân trọng . Xin hãy yêu thương, chăm sóc, ít là trong những ngày cuối đời, để các ngài được ra đi như một con người, được nhìn thấy gương mặt con cái, được nắm lấy bàn tay thân quen, được nghe một lời yêu thương sau cùng.

Bài suy tư này cũng là lời mời gọi mỗi chúng ta: Hãy sống tử tế – trước hết là với chính những người trong gia đình mình. Và nếu có thể, xin hãy mở rộng tấm lòng với những phận người kém may mắn hơn. Một chút chia sẻ, một lời thăm hỏi, một sự giúp đỡ trong khả năng của mình, cũng đủ để mang mùa Xuân đến với những cuộc đời tưởng chừng đã cạn hy vọng. Ước mong rằng, trong mùa Xuân Bính Ngọ 2026, sẽ không ai bị bỏ lại phía sau.

Ước mong rằng, những con người “không một lối về nhà” sẽ tìm được một mái ấm trong tình người, trong lòng nhân ái của cộng đồng. Và ước mong rằng, mỗi chúng ta, khi còn có thể, hãy gieo yêu thương – để mùa Xuân không chỉ ở ngoài phố, mà còn nở hoa trong lòng người. 

Ngày 30. 01. 2026

Suy tư, cảm nhận và chia sẻ

Anthony Nguyễn Chân Hồng. OH